kimpa.blog

Tại sao lại có người giàu và người nghèo?

Đây là câu hỏi mà mình đã thắc mắc và cố gắng tìm câu trả lời từ lâu dựa trên việc nghiên cứu rất nhiều nguồn thông tin bao gồm sách vở, các thí nghiệm hàn lâm và các luồng tranh luận trên mạng xã hội.

Mình nghĩ bài viết này sẽ không thực sự đưa ra một câu trả lời thỏa mãn 100% cho câu hỏi ở tiêu đề. Tuy nhiên, mình sẽ tổng hợp lại, đưa ra những luận điểm mà mình thấy là có tính logic để mọi người cùng nhau nghiền ngẫm. Và quan trọng hơn, đó là đưa ra những góc nhìn để trả lời một câu hỏi hay và thực tế hơn:

Nếu chúng ta không có xuất phát điểm giàu có, vậy làm thế nào để trở nên giàu có hơn?

Giờ thì hãy cùng mình bắt đầu tìm hiểu cội nguồn của sự phân hóa giàu nghèo.


1, Người giàu và người nghèo xuất hiện như thế nào?

Xuyên suốt chiều dài của lịch sử, có những giai đoạn mà tài sản của đa số mọi người xấp xỉ bằng nhau, thường là sau các cuộc cách mạng, sau một cuộc chiến tranh, sau một đại dịch bệnh,... hoặc cũng có thể xét đến một số thời kỳ giống như thời kỳ xã hội nguyên thủy khi mọi thành viên trong bộ lạc đều chia sẻ nguồn thức ăn và tài nguyên ít ỏi săn bắt được để cùng sinh tồn. Trong những giai đoạn đó, tích lũy tư sản cá nhân gần như bằng không (vì tài nguyên thiếu thốn, bị tàn phá hoặc bị phân phối lại), do đó tài sản của mọi người là xấp xỉ nhau. Vậy tại sao sau một khoảng thời gian thì một số người trở nên giàu có hơn, trong khi một số người lại trở nên nghèo đi?

Ảnh với caption: Gần gũi hơn, hẳn là các bạn cũng có một số người bạn cùng học với mình thửa ấu thơ. Họ có môi trường phát triển gần giống với mình như nền tảng gia đình, trường lớp,... thế nhưng lớn lên lại có đứa giàu hơn và có đứa nghèo hơn. Tại sao lại vậy?

Dưới đây là 2 luận điểm mà mình thấy là có tính logic nhất:

a, Sự nhạy bén và Tư duy dấn thân

Từ một xuất phát điểm, ai cũng nhìn thấy những dữ kiện như nhau, nhưng người nhạy bén nhìn thấy các mô hình (pattern) và xu hướng (trend). Trong khi người khác chỉ thấy những mảnh vụn rời rạc và hỗn độn, người nhạy bén đã nhìn ra bức tranh toàn cảnh của tương lai. Sự thông minh này giúp nhóm người nhạy bén nhìn được ra những cơ hội đem lại giá trị cho bản thân cũng như là lọc bớt rủi ro mơ hồ thành những rủi ro có thể tính toán được.

Nhận ra cơ hội mới chỉ là điều kiện cần, có tư duy dấn thân mới là điều kiện đủ. Điểm phân hóa lớn nhất là khi con người đứng trước bờ vực của sự bất định:

Nhóm người dấn thân quyết đoán chớp thời cơ trong khi người khác còn đang bận cân nhắc và chờ đợi một sự đảm bảo tuyệt đối - thứ vốn không tồn tại trên đời. Mặc dù sự thành công không được đảm bảo 100% nhưng việc dũng cảm hành động về mặt cơ bản đã tạo ra một tỷ lệ thành công cao hơn việc cứ nhìn cơ hội trôi qua mà không làm gì.

Có 2 thí nghiệm rất hay mà các bạn có thể tham khảo đó chính là:

Kết quả của 2 mô phỏng này đều chỉ ra rằng cho dù mọi người trong thí nghiệm đều xuất phát với lượng tài nguyên bằng nhau và tham gia giao dịch với xác suất thắng/thua ngang nhau nhưng tài nguyên cuối cùng sẽ tuân theo Phân phối Pareto (Định luật 80/20) - nghĩa là, khoảng 20% số người nhạy bén, quyết đoán hoặc gặp may mắn sẽ nhanh chóng chiếm giữ đến 80% tổng tài nguyên, trong khi số đông còn lại rơi vào cảnh nghèo dần.

Theo mình, đây là 2 yếu tố mà con người có thể kiếm soát được bằng cách tự quyết định số phận bằng năng lực, sự quyết đoán và lòng quả cảm .

b, May mắn và Lợi thế ban đầu nhỏ bé

Trong khoa học, người ta gọi đây là Sự phụ thuộc vào lộ trình (Path Dependence) - một cú hích rất nhỏ mang tính may rủi ở vạch xuất phát có thể bẻ lái toàn bộ quỹ đạo cuộc đời sang một hướng hoàn toàn khác.

Hãy tưởng tượng hai người nông dân có năng lực và sự chăm chỉ y hệt nhau. Năm đầu tiên, nông dân A đen đủi gặp một trận bão quét qua làm mất trắng (thiên tai), nông dân B may mắn thoát được do ruộng của anh nằm cạnh một ngọn núi chắn được gió bão. Sự khác biệt lúc này không nằm ở tư duy, mà thuần túy là xác suất ngẫu nhiên của tự nhiên.

Từ đây, nông dân B (may mắn) có lãi ngay năm đầu, anh dùng tiền đó nâng cấp nông cụ tốt hơn, mua hạt giống tốt hơn. Năm thứ hai, dù thời tiết có tệ đi chút ít, anh vẫn an toàn vì đã có nông cụ tốt bảo vệ.

Nông dân A (xui xẻo) mất trắng năm đầu, anh phải đi vay nợ để mua lại hạt giống rẻ và kém chất lượng hơn, không có đủ tiền để nâng cấp nông cụ. Năm thứ hai, dù thời tiết có đẹp, năng suất của anh vẫn kém vì giống xấu và công cụ tồi.

Hiệu ứng lăn cầu tuyết xuất hiện, sau 10 năm, nông dân B trở thành địa chủ giàu có, nông dân A trở thành bần nông phá sản. Khoảng cách khổng lồ này ban đầu chỉ xuất phát từ một trận bão ngẫu nhiên ở năm đầu tiên.

Theo mình, sự may mắn (người ta còn hay gọi là số phận) là yếu tố mang nặng tính ngoại cảnh và con người không thể kiểm soát được . Nghe thì có vẻ bất công, nhưng đây lại chính là đòn bẩy lớn nhất tạo ra sự chênh lệch giàu nghèo, xuyên suốt từ giai đoạn đầu của việc phân hóa tài sản của xã hội.


2, Tại sao người giàu lại ngày càng giàu và người nghèo lại ngày càng nghèo?

Khi chúng ta chuyển câu hỏi từ "Tại sao xã hội phân hóa giàu nghèo?" sang "Tại sao khoảng cách này ngày càng giãn rộng?", chúng ta đang bước từ việc tìm nguyên nhân ban đầu sang việc phân tích một hệ thống tự vận hành.

Nếu ở giai đoạn đầu, sự nhạy bén cá nhân hay một chút may mắn đóng vai trò quyết định, thì ở giai đoạn sau, bản chất của cấu trúc xã hội, hệ thống tài chính và nền kinh tế mới là thứ đẩy người giàu đi lên nhanh hơn và ghìm người nghèo xuống sâu hơn.

Dưới đây là 2 luận điểm tổng quát nhất để giải thích cho hiện tượng này:

a, Sự bất đối xứng về tài nguyên

Tài nguyên ở đây không chỉ nói về tài sản. Bởi trong xã hội, tài nguyên còn tồn tại dưới ba dạng vô hình nhưng có sức mạnh định hình số phận:

  1. Vốn xã hội (Mối quan hệ)

  2. Vốn dữ liệu (Thông tin độc quyền)

  3. Vốn văn hóa (Giáo dục & Tư duy)

Ở tháp tài sản cao hơn, thông tin không còn là những bài báo miễn phí trên mạng - trên thực tế, đây chỉ là công cụ để những người ở tầng lớp tinh hoa định hướng dư luận. Người giàu thường tiếp cận được thông tin "bậc một" - tức là dạng thông tin nguyên bản, sớm và có tính định hướng thực tế. Khi kết hợp với các mối quan hệ chất lượng, họ tạo ra các liên minh kinh tế. Một lời khuyên từ một chuyên gia đầu ngành hay một nhà hoạch định chiến lược trong một bữa tiệc tối có thể đáng giá bằng cả năm lao động của người khác. Người giàu dùng tài sản để mua vị thế, và vị thế lại tự động hút thông tin chất lượng về phía họ.

Ảnh với caption: Chắc hẳn chúng ta đã nghe tới một số hội thảo hay diễn đàn với giá vé vào cửa từ vài ngàn đô đến vài chục ngàn đô, thậm chí chỉ những người có giấy mời mới được tham dự. Đối với người nghèo thì đây là cái giá cực đắt, nhưng đối với người giàu, đó lại là một mức giá vừa phải để tiếp cận những mối quan hệ và thông tin độc quyền. Giá vé vào cửa các diễn đàn này chính là hình ảnh dễ hình dung nhất cho bức tường ngăn cách giữa người giàu và người nghèo trong việc tiếp cận thông tin và mạng lưới mối quan hệ chất lượng.

Ngoài ra, thế hệ con cái của người giàu thường được đặt vào một môi trường giáo dục không chỉ dạy kiến thức, mà còn dạy tư duy làm chủ. Họ được dẫn dắt trực tiếp từ những case study thực tế của bố mẹ và mạng lưới quan hệ xung quanh. Quan trọng nhất, đội trẻ này có sự giải phóng về tâm trí. Do không phải chia nhỏ băng thông não bộ cho những lo toan vụn vặt như tiền nhà, tiền ăn, tiền viện phí,... họ có thể dồn 100% năng lượng để thử nghiệm, học hỏi, thậm chí là chấp nhận sai lầm và làm lại. Việc có dư thừa tài nguyên để thoải mái thử nghiệm các chiến lược giúp họ có thêm được rất nhiều góc nhìn thực tế về cách thế giới vận hành - điều trực tiếp ảnh hưởng đến việc tiếp tục nắm bắt cơ hội mới và gia tăng tài sản.

Ngược lại, người nghèo bị mắc kẹt trong Bẫy khan hiếm (Scarcity Trap) . Áp lực cơm áo gạo tiền hàng ngày bào mòn năng lượng tinh thần, khiến họ không còn tâm trí để nghĩ về những kế hoạch 5 năm, 10 năm. Con cái họ xuất phát với một khoảng trống rất lớn về cả tư duy lẫn mạng lưới nâng đỡ. Chính vì sự thiếu thốn về thông tin và tài nguyên khiến cho người nghèo do dự hơn và không dám mạo hiểm nắm bắt cơ hội, ngay cả khi nó đã hiện ra rõ ràng trước mắt. Tâm lý này rất dễ hiểu vì nếu người nghèo lựa chọn hành động và thất bại, họ sẽ mất rất nhiều thứ để có thể lấy lại được vị trí ban đầu để làm lại, thậm chí là không còn cơ hội để làm lại.

Ảnh với caption: Người giàu có tài nguyên để tiếp tục thử nghiệm các cơ hội mới sau khi thất bại. Người nghèo thì không đủ tài nguyên để bắt đầu lại sau khi thất bại.

b, Hiệu ứng lãi kép

Trong khi sự bất đối xứng về tài nguyên đóng vai trò là "nhiên liệu", thì hiệu ứng lãi kép đóng vai trò là "động cơ". Khi lượng nhiên liệu khổng lồ rơi vào một động cơ vận hành theo cấp số nhân, khoảng cách tài sản sẽ bị kéo giãn ra với tốc độ chóng mặt.

Thông thường thì nói đến lãi kép thì mọi người thường nghĩ đến các con số tài chính. Tuy nhiên lãi kép không chỉ hoạt động trong lĩnh vực tài chính; nó hoạt động trên mọi loại tài nguyên mà Kim đã liệt kê ở phần trước. Điểm mấu chốt ở đây là quy mô ban đầu sẽ quyết định gia tốc tăng trưởng tương lai - tức là để lãi kép phát huy sức mạnh hủy diệt của nó, nó cần một khối lượng tài nguyên gốc đủ lớn.

Giả sử một người giàu sở hữu 1 triệu đô tài sản thặng dư đem đi đầu tư với tỷ suất lợi nhuận 10%/năm, mỗi năm anh ta sẽ có thêm 100,000 đô - một số tiền đủ để mua thêm rất nhiều tài sản mới. Số tiền này lại tiếp tục đẻ ra tiền theo cấp số nhân. Đó là một vòng lặp phản hồi tích cực (positive feedback loop).

Trong khi đó, một người nghèo chỉ tích lũy được 10,000 đô sau khi trừ hết các chi phí đắt đỏ của cuộc sống, thì với cùng tỷ suất 10%, anh ta chỉ có thêm 1,000 đô. Số tiền này dễ dàng bị nuốt chửng bởi lạm phát hoặc một biến cố hỏng hóc nhỏ trong đời sống. Lãi kép trên một nền tảng quá nhỏ như vậy thì gần như bằng không.

Tương tự như vậy:

Trong khi tài nguyên của người giàu tăng trưởng theo đường cong lũy thừa (phi tuyến tính) nhờ lãi kép, thì thu nhập của người nghèo (vốn dựa vào thời gian và sức lao động thuần túy) thường chỉ tăng trưởng theo đường thẳng (tuyến tính), thậm chí đi ngang hoặc đi xuống khi sức khỏe suy giảm.

Do đó, người giàu khi đã có một lượng tài nguyên đủ lớn, hiệu ứng lãi kép sẽ giúp họ gia tăng khối tài sản của họ nhanh hơn rất nhiều so với tốc độ của hiệu ứng lãi kép tác động trên lượng tài nguyên nhỏ của người nghèo. Đây chính là yếu tố kỹ thuật khiến khoảng cách giàu nghèo ngày càng giãn rộng hơn và diễn ra nhanh hơn.


3, Làm thế nào để bản thân giàu trở nên giàu có hơn?

Kiến thức và kinh nghiệm là những thứ không thể dễ dàng cho không người khác.

Đó chính là lí do tại sao nếu đem gom hết tài sản của cả người giàu lẫn người nghèo trên thế giới lại và chia đều cho mỗi người một phần bằng nhau thì dần dần qua thời gian, tài sản lại tập trung hết về với người giàu.

Đó không phải là một sự bất công hay gì cả. Nếu quan sát thật kỹ, ta sẽ dễ dàng nhận thấy rằng người giàu sở hữu những kỹ năng và kiến thức sử dụng tài sản một cách hiệu quả. Còn người nghèo thì không.

Chính vì có kinh nghiệm sử dụng tài sản một cách hiệu quả nên người giàu dễ dàng biến khối tài sản nhỏ thành một gia tài. Rất nhiều câu chuyện về những doanh nhân thành đạt bị phá sản bị media thổi phồng. Truyền thông thì luôn xoáy mạnh vào những sai lầm của họ, nhưng bạn biết kết thúc của những câu chuyện đó thường là gì không? Người giàu không những dễ dàng vực dậy được mà thậm chí họ còn tích lũy thêm được những bài học đắt giá từ lần phá sản trước đó. Và đương nhiên họ lại trở nên giàu có và thậm chí là giàu có hơn cả trước đây.

Ngược lại, người nghèo thì quá ít kinh nghiệm về sử dụng tài sản nên họ gần như không thể giữ được tài sản của mình, đặc biệt là những khối tài sản khổng lồ. Ví dụ điển hình là những người trúng vé số hoặc những người nghèo/có hoàn cảnh được từ thiện một số tiền lớn. Trong thời gian ngắn ban đầu, họ thường rất hạnh phúc. Nhưng chính vì để cảm xúc của mình lấn quá sâu vào việc quản lý tài sản nên người nghèo thường ra những quyết định sai lầm. Thay vì sử dụng số tiền đó vào những thứ sinh ra giá trị trong tương lai như kiến thức, công cụ tài chính,... thì họ lại dùng nó cho những thứ thoả mãn cảm xúc nhất thời của bản thân ở hiện tại. Và kết cục thế nào thì ai cũng biết.

Như vậy, đánh giá mức độ giàu nghèo của một con người thông qua số tiền/tài sản người đó có là cách đánh giá sai lầm mà nhiều người gặp phải. Giàu hay nghèo chỉ được phân biệt chính xác nhất khi đánh giá thông qua phương diện tư duy, kiến thức và kinh nghiệm (đặc biệt là trong việc sử dụng tài sản).

Vậy nên nếu bạn muốn trở thành người giàu có, bạn biết mình phải làm gì rồi đấy!


Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết của tôi!

Kim,

25/05/2026